Khi xuống lầu để đi về nhà, tôi nắm lấy tay Tổ Hàng. Tổ Hàng nhìn tôi nghi hoặc, hỏi: “Sao thế?”
Tôi lắc đầu, mỉm cười với anh ấy, trong lòng nghĩ, mặc kệ bọn họ có tính toán mục đích gì với con của tôi, tôi chỉ nghĩ đứa nhỏ này là của tôi và Tổ Hàng, là kết tinh tình yêu của chúng tôi. Mặc kệ người khác thấy thế nào, tôi cùng Tổ Hàng sẽ yêu thương con của chúng tôi. Mọi thứ chỉ đơn giản là như vậy.
“Tổ Hàng, mặc kệ thế nào, em yêu anh, yêu con của chúng ta.” Tôi nói.
Thang máy không có người khác, Tổ Hàng ôm lấy tôi. Anh ấy không nói gì, càng ngày ôm tôi càng chặt. Tôi biết, yêu, từ này là từ anh ấy nói không được, nhưng tình yêu của anh ấy cho tôi thì tôi có thể cảm nhận được.
Lên xe, xe vừa nổ máy, tay cầm tay lái của Tổ Hàng đột nhiên nắm chặt, mày nhăn lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

