Tôi đi theo vào gian phòng kia. Ở trong phòng chúng tôi, phòng này là phòng cho khách, cũng là phòng hiện tại Sầm Hằng đang ở.
Đi vào trong phòng, tôi cảm nhận được ngay phòng này có vấn đề.
Gian phòng này vốn không lớn, Sầm Hằng ở chỉ có một giường một tủ quần áo còn hợp lý, cũng không cảm thấy chật chội. Nhưng chị gái này lại dùng một cái tủ cao tới trần nhà đặt bên cạnh cửa. Tôi biết đó là để che lại chiếc giường, nếu không thì chỉ cần mở cửa là thấy ngay cuối giường. Đặt chiếc tủ như vậy ít nhất cũng sẽ không thấy giường. Lối đi vào trong cũng là một khoảng giữa tủ quần áo và tường còn đặt thêm một chiếc bàn máy tính rất nhỏ. Bàn máy tính kia cũng chỉ chừng một mét, ngồi ở trong sẽ cảm thấy chật chội. Mà bởi vì vậy, không gian trong phòng bị phân cách, vốn nhìn không gian khá rộng nhưng hiện tại lại thành ngay cả đi lại cũng khó khăn.
Tôi hỏi: “Vì sao không để tủ quần áo dựa vào tường, bàn máy tính đặt sang bên này?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

