Tôi cười, nhưng tôi biết những lời này của anh ấy có bao nhiêu bất đắc dĩ. Anh ấy ôm lấy tôi, để tôi dựa vào lòng anh ấy. Tôi cũng ôm lấy anh ấy, nói: “Cảm ơn anh đã trở thành chồng em. Em không hối hận ngày đã đã phá cái hộp kia, không hối hận đã ký vào Minh hôn.”
Nghĩ tới trước đây, chúng tôi cãi nhau, chúng tôi đùa giỡn, rồi một đường đi tới cùng nhau gánh vác sóng gió. Sau này chúng tôi còn có con, sau đó… sau đó… Mặc kệ sau đó thế nào, hiện tại chúng tôi đang hạnh phúc. Tôi nhắm mắt lại, ngẩng đầu lên nhẹ nhàng chụt chụt vào cằm vào môi anh ấy, anh ấy cũng hôn lại tôi.
***
Bệnh viện phụ sản lúc nào cũng có rất nhiều người. Dù chúng tôi đã hẹn trước với bác sĩ Trần thì cũng phải đợi nửa giờ mới có thể đi siêu âm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

