Lại lần nữa im lặng, tôi ăn đồ ăn, anh ấy nhìn mặt sông. Chúng tôi cứ ở bên bờ sông hứng gió chừng hai giờ, đến tận khi đồ ăn đã bị tôi ăn hết. Đứng dậy, phủi phủi tay, phủi phủi mông: “Về nhà đi, bờ sông lạnh quá.”
Anh ấy đứng lên, chậm rãi nói: “Về sau thấy lạnh thì nói với anh. Anh không cảm giác được.”
Tôi nhìn đôi mắt thâm thúy kia, trong lòng toát lên một từ, săn sóc. Đây là anh ấy săn sóc tôi sao? Anh xoay người đi về phía trước, tôi cũng chạy nhanh theo. “Này, trước kia anh cũng cùng bạn gái hẹn hò như vậy à? Đều không nói lời nào?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)