Tôi thở dài một cái, Linh Tử đã tới rồi, Tổ Hàng cũng nên tới rồi mới phải. Mới vừa lấy điện thoại ra định gọi cho anh ấy thì thấy Tổ Hàng chạy về phía tôi, vội vàng hỏi: “Em không sao chứ? Sao em lại ở đây?”
Tôi không dám nói Tiểu Mạc cố ý bảo tôi tới đây để nhìn xem có thấy quỷ không. Nếu tôi nói vậy, chắc chắn Tiểu Mạc sẽ bị Tổ Hàng nói. Tôi chỉ có thể nói: “Tới đây xem sao, cảm thấy có liên quan tới con búp bê Barbie kia, vừa rồi em đã nhìn thấy Kiệt Tư.”
Tổ Hàng vỗ vỗ nhẹ vào bả vai tôi, nói: “Đừng lo lắng, anh xuống xem sao. Em qua bên kia cùng Đàm Thiến ăn chút gì đó đi.”
Tôi gật đầu, thấy anh ấy cũng không để ý tới sự ngăn cản của bảo vệ mà đi thẳng xuống. Thật không biết người bảo vệ này canh giữ cái gì, cảm giác thật vô dụng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

