Sầm Tổ Trạch thở dài một cái, nói: “Cô có biết vì sao tôi lại sửa tên thành Sầm Tổ Hàng không? Ài, cả đời chỉ có một ý niệm như vậy. Sầm Chu dù coi như là người điên thì hắn bị điên là do bị chuyện Sầm Tổ Hàng làm khiến cho sợ mà phát điên. Khi tôi biết tin chạy từ trường về thì hắn vẫn ở trong thôn, đang tìm cách chạy trốn, miệng luôn gọi Sầm Tổ Hàng Sầm Tổ Hàng. Hắn không nói gì khác cả, ngay cả khi khỏe rồi cũng chỉ nhớ được cái tên Sầm Tổ Hàng.”
“Là ngươi giết Sầm Chu? Buổi tối hôm đó người uống rượu với Sầm Chu là ngươi!” Tôi hỏi. Hắn có thể làm xe giấy đưa tôi đi thì hắn cũng có thể làm được người giấy đi đẩy Sầm Chu khiến ông ta bị ngã.
Hắn cười cười, không trả lời.
“Vậy hiện tại cô có muốn hứng thú biết chân tướng những việc này không? Sầm Tổ Hàng có lẽ cũng không phải đơn giản như người cô biết.” Hắn nói, “Muốn biết vì sao tôi phải đổi tên thành Sầm Tổ Hàng không?”
Tôi không trả lời, chờ hắn nói tiếp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

