“Để trên xe? Anh cũng quá to gan rồi.”
Tổ Hàng đứng dậy: “Tôi đi xử lý đây, một lát là xong. Khả Nhân nhờ cậu đưa tới công ty.”
Nghe anh ấy nói, tôi vội kéo tay anh ấy: “Anh muốn đi đâu?”
“Con búp bê Barbie kia cần sớm xử lý. Hết giờ làm anh sẽ tới đón em. Bảo Sầm Hằng mua thêm chút đồ, chúng ta sẽ ăn cơm ở nhà.” Tổ Hàng vỗ vỗ vào tay tôi, ý bảo tôi buông tay. Lúc này tôi mới không tình nguyện mà buông tay ra. Nghĩ tới lần trước con búp bê Barbie khiến Chu Gia Vĩ thành bộ dạng kia, tôi cảm thấy sợ hãi.
Tổ Hàng đi rồi, Linh Tử thấy vẻ mất mát của tôi liền nói: “Làm gì mà có vẻ này? Ăn chút gì đi. Sầm Tổ Hàng không có yếu như vậy.”
“Anh ấy cũng không mạnh đến mức gì cũng có thể làm.” Tôi trả lời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

