Rốt cuộc nguy cơ đã được giải trừ, tôi âm thầm thiwr hắt ra, lúc này mới nhìn về phía chiếc rương to kia.
Trong rương là một đoạn xà nhà, đen tuyền, nhưng ấn tượng đầu tiên tôi có về chúng vẫn là trên thân dính đầy da người, đó là hình ảnh đập vào mắt tôi đầu tiên. Tôi vĩnh viễn không quên được buổi tối hôm đó ở Sầm Gia thôn, những cái đó phủ đầy đất, da người bị gió thổi bay bay.
“Đặt trong nhân hàng đi. Thừa lúc hiện tại Ngụy Hoa vẫn chưa có động tĩnh gì, chúng ta trước tiên cứ để trong ngân hàng. Đây là tin tức Lương Dật dùng mệnh để đổi cho chúng ta, tuyệt đối không thể có sai lầm.” Chị Kim Tử nói.
Tất cả mọi người đều đồng ý. Tôi nhìn Điêu Long Đại Lương ở kia, có khoảng 7 đoạn, hợp lại cũng khá dài. Bảy đoạn? Tôi kéo ống tay áo của Tổ Hàng ở bên cạnh, nói: “Không phải 3 đoạn sao?”
Tổ Hàng nói nhỏ: “Anh cầm hai đoạn, Linh Tử cất giấu hai đoạn. Hiện tại còn thiếu ba đoạn. Tìm được là có thể đi đóng cửa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

