“Không phải, sao hôm nay cậu lại cứ nhắc tới vấn đề này?” Tôi nhíu mi, “Đàm Thiến, mình hỏi cậu một chuyện rất nghiêm túc, vật tròn tròn đen tuyền đặt trên giá sách ở nhà cậu ấy, vẫn đặt trong phòng cậu phải không?”
“Cái gì đen? À, cái đó à, đang ở dưới giường của mình.”
Tôi biết thứ đó đã ở trong phòng cô ấy nhưng tôi không ngờ nó lại ở dưới giường. Lần trước bị tôi đẩy ra giữa phòng, hẳn cô ấy đã cất vào dưới giường. Đó chính là Điêu Long Đại Lương, đã từng suýt chút nữa trở thành cột trong hoàng cung, vậy mà nay cứ mai một dần ở dưới gầm giường nhà Đàm Thiến.
“Mấy ngày này có lẽ sẽ có người tới nhà cậu lấy thứ đó. Đàm Thiến, thứ đó sẽ mang vận rủi đến cho nhà cậu, có cơ hội quăng ra ngoài thì cứ quăng đi.”
“A?!” Cô ấy há to miệng, “chẳng trách trong khoảng thời gian này nhà mình đều không được tốt. Cấp trên của ba mình bị cách chức, ba mình vì thế cũng bị mất việc theo. Vừa lúc này, ai tới lấy mình đều cho, dù sao cũng không phải là vật nhà mình.”
Tôi đẩy đẩy cô ấy: “Vậy lát nữa cậu gọi điện thoại cho ba mẹ mình đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

