Có cảnh sát tới gặp chúng tôi để lấy lời khai, tôi và Tổ Hàng có mặt ở hiện trường đầu tiên nên trở thành nhân chứng quan trọng.
Từ vài vấn đề cơ bản, đến việc vì sao chúng tôi lại phá cửa. Sau đó là xem lại camera ghi hình.
Hơn nữa là đêm 30 tết, phải báo lên Cục Công An, nhưng tới sau nửa đêm người của Cục Công An vẫn chưa tới. Rốt cuộc đang tết nhất. Chúng tôi yên vị ngồi ở cầu thang biệt thự, chờ cảnh sát cho chúng tôi đi.
Qua 12 giờ đêm, không khí ngày càng lạnh hơn, tôi không khỏi xoa xoa cánh tay, rụt cổ lại. Hành động nho nhỏ như vậy vẫn khiến Tổ Hàng chú ý tới.
Anh ấy cởi áo khoác khoác lên người tôi: “Lạnh thì phải nói với anh.”
Tôi nhìn sang anh ấy, gật gật đầu. Tôi biết anh ấy sẽ không lạnh nhưng anh ấy có thể nhận ra tôi lạnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
