Ra khỏi phòng, màn phòng khách đang buông, không gian rất tối. Vì Tổ Hàng ở đây, khi chúng tôi chuyển vào ở đều đã thay rèm cửa dày hơn để chắn ánh sáng mặt trời. Loại màn này khi kéo ra đều có thể khiến ban ngày nhanh chóng biến thành đêm tối.
Tôi nghi hoặc, nếu Tổ Hàng không có ở nhà thì bức rèm này đều sẽ mở.
Mắt tôi vì chưa thích ứng được với ánh sáng nơi này, trước mắt vẫn là một mảnh tối tăm. Vài giây sau khi tôi sờ soạng đi về phía cửa, mắt tôi dần thích ứng được, tôi thấy Tổ Hàng đang ngồi trên sô pha.
Anh ấy ở nhà! Anh ấy không bỏ nhà đi! Tôi đột nhiên mỉm cười. Đột nhiên cảm thấy mình thật ngốc. Vì sao tối qua lại không ra xem sao? Chỉ bởi vì Sầm Hằng nói cửa bị mở ra mà tôi đã thật sự cho rằng Tổ Hàng rời đi.
Tôi đứng ở cửa, nói: “Tổ Hàng, em…”
Tổ Hàng cũng nhìn về phía tôi, chậm rãi nói: “Vì sao muốn có con?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

