Xe chạy tới khu nhà trọ giá rẻ, tiểu khu đó so với nơi chúng tôi ở thì đông đúc hơn nhiều. Cây xanh cũng chỉ có mấy cây nhỏ, các tòa nhà ở rất gần nhau. Khi đi theo chị Hà lên lầu, chị Hà vừa đi vừa oán giận. Gì mà căn hộ thì nhỏ mà tiền quản lý quá nhiều. Bọn họ không có nhu cầu dùng nhưng nhà trọ giá rẻ vẫn có thang máy.
Thang máy dừng ở lầu 9. Chị Hà mở cửa một căn hộ. Phòng khách nho nhỏ đặt một bộ sô pha, TV, tủ lạnh là đã gần như kín, chỉ còn lại lối cho người đi. Ở trên sô pha, một bà lão đang run run nhặt rau, thấy chúng tôi tới không nói câu nào mà đi vào phòng bếp.
“Mẹ tôi, hơn bảy mươi rồi. Cũng vẫn còn nhanh nhẹn. Hai người xem giúp, chị vào phòng bếp phụ nấu. Lát nữa chồng chị sẽ về.” Chị Hà nói, rồi đi vào phòng bếp.
Tôi nói nhỏ: “Không có la bàn.”
“Dùng la bàn của điện thoại đi. Tắt mọi đồ điện rồi đo ở mấy chỗ xem.”
Tôi gật đầu, bắt đầu đo sơn hướng, còn Tổ Hàng đi quanh nhà xem một vòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

