Bên ngoài dần dần đã không còn nghe được chút tiếng đậu nào, cũng không nhìn thấy ánh lửa kia, toàn bộ thế giới thật giống như được bao phủ trong bóng tối. Không có âm thanh, không có ánh sáng. Tôi chỉ có thể nghe được chính tiếng tim mình đập thình thịch, tay bất giác siết chặt lá bùa lại.
Trong trạng thái lo lắng sợ hãi như vậy, thời gian trôi đi thật sự rất chậm, nhưng rồi cũng sẽ qua đi. Khi bỗng nhiên có tiếng gõ cửa xe, người tôi giật mình một cái. Nghe được tiếng Kim Tử gọi tên tôi, tôi nhanh chóng nhào tới mở cửa xe.
Sau đó Kim Tử dùng ánh sáng nhàn nhạt của điện thoại chiếu sáng trong xe, đưa tay bật đèn xe lên, sau đó hỏi: “Sầm Tổ Hàng đâu?”
“Anh ấy nói Ngụy Hoa ở gần đây rồi đi về phía nghĩa trang kia rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)