Tôi thật sự muốn cười một chút để thay đổi bầu không khí, nhưng nụ cười của tôi đã méo xệch.
Xe tới cổng tiểu khu chúng tôi, tôi không để anh ta đưa vào mà bảo anh ta về trước. Sự bất an trong lòng ngày càng lớn, cảm thấy sẽ xảy ra chuyện.
Chu Gia Vĩ đánh xe đi ra đường cái rời đi. Tôi đứng ở cổng tiểu khu nhìn theo anh ta, thở dài một cái. Hôm nay là làm sao vậy, những việc thế này đều chất thành đống.
Đột nhiên tôi kinh sợ, vội vàng lấy điện thoại ra tìm số điện thoại của Chu Gia Vĩ, bởi vì tôi thấy được cốp xe sau của anh ta có kẹp một sợi chỉ đỏ, mà trên sợi chỉ kia vẫn buộc vào con búp bê anh ta đã cán qua. Con búp bê kia vẫn lăn lóc theo sau chiếc xe.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

