Đi xuống lầu, một cơn gió thổi tới, hơi lạnh ập vào trước mặt khiến tôi không khỏi ho khan vài tiếng, người co ro. Một chiếc áo khoác liền choàng lên người tôi.
Nhìn sang Tổ Hàng bên cạnh, anh ấy lấy áo khoác khoác cho tôi, còn mình chỉ mặc một chiếc áo thun. Tuy rằng tôi biết anh ấy không cảm giác được lạnh nhưng tôi vẫn mỉm cười. Đặc biệt là khi anh ấy nói: “Sau này anh phải thường xuyên mặc áo khoác để còn có thể khoác cho em. Sao em lại quên mặc áo khoác thế?”
Tôi kéo lại áo khoác trên người: “Em vội nên quên mất.”
“Vội cái gì?” Anh ấy đưa tôi đi qua đám đông, đi ra bên ngoài ngõ nhỏ.
“Em cảm giác Tiểu Vi vì em nên mới xảy ra chuyện. Tổ Hàng, bạn bè bên cạnh em liệu có thể cả đám gặp chuyện không may?”
“Cũng có thể, có điều không phải thuần âm thuần dương thì bọn chúng không có hứng thú.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

