Linh Tử đứng dậy vươn vai vặn eo, nói: “Kỳ thật tôi đã sớm có một ý tưởng. Không phải Sầm Mai vẫn luôn thích anh sao? Anh dụ dỗ cô ta tới đây không phải là được rồi sao? Này, Khả Nhân, đừng đánh. Tôi tới nhà Sầm Hằng xem sao. Dù sao tôi cũng bày cách cục cho nhà anh ta, sao bọn họ mang gương lớn đến cũng không nói với tôi một tiếng. Loại chuyện này phải có thầy phong thủy xem mới ổn.”
Linh Tử đi rồi, hành lang bệnh viện chỉ còn lại tôi và Tổ Hàng. Anh ấy đưa tay tới nắm lấy tay tôi, sau đó đổi thành mười ngón tay đan vào nhau, hơi mỉm cười nói: “Khả Nhân, vừa rồi em đứng trước bảo vệ cho anh, quả thật cực kỳ... đẹp, cực kỳ ấm áp.”
Tôi nở nụ cười. Ấm áp? Tổ Hàng không có cảm giác về nhiệt độ, anh ấy không cảm nhận được nóng lạnh nhưng anh ấy lại nói tôi cực kỳ ấm áp. Tôi biết ý tứ của anh ấy, nên nắm chặt mười ngón tay của anh ấy. “Ấm áp gì, thật ra anh không giúp gì cho mọi người được, em chỉ có thể nói em tin anh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
