“Này, nói một chút đi. Chúng ta tốt xấu gì cũng xem như là bạn bè.”
Tôi cúi đầu, mới nói nhỏ: “Mai.”
Chỉ một từ thôi nhưng hẳn anh ta nghe cũng hiểu. Lúc trước anh ta cũng vì sợ Sầm Mai trả thù mà đến ở cùng chúng tôi.
Quả nhiên Sầm Hằng ngây ngẩn cả người, đôi đũa cầm trong tay cũng rơi xuống mặt bàn.
Tiếng động khiến cho cảnh sát Lư chú ý. Cảnh sát Lư nói: “Còn trẻ mà sao cầm chiếc đũa cũng không xong, đến khi già rồi lại thành lão già ngớ ngẩn mất thôi.”
Sầm Hằng lập tức cười với cảnh sát Lư, nhặt đũa lên, nói: “Ha ha, chẳng may bị rơi thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

