Đây là đường nối khu khai phá với nội thành, xung quanh đều là vành đai xanh, không có cư dân sinh sống. Dừng xe ở chỗ này làm gì chứ? Tôi nghi hoặc nhìn Tổ Hàng.
Tổ Hàng tháo dây an toàn, xuống xe, mở cửa sau của xe, đưa tay bóp lấy cổ Tiểu Mạc.
“A!” Tôi bị hành động của anh ấy mà kinh ngạc kêu lên. Tại sao lại như vậy, ánh mắt của Tổ Hàng rõ ràng là ánh mắt sẽ giết người.
Anh ấy nói: “Hôm nay anh cố ý để tôi cùng Khả Nhân tới xem tiểu khu, lại ăn cơm, còn hát hò kéo dài thời gian như vậy chính là để Linh Tử hành động đúng không?”
Tiểu Mạc múa may tay, nói không ra lời. Tôi không rảnh lo nhiều như vậy, từ trong xe bò xuống phía sau, đấm vào tay Tổ Hàng, kêu lên: “Anh buông tay ra! Anh muốn giết người sao? Buông tay! Buông tay! Tổ Hàng! Đừng như vậy!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

