Lúc này tôi mới chú ý tới một cây đa lớn bên cạnh chúng tôi. Khuôn viên cây này chính là dùng để hóa giải thương sát, để xe đi qua chỗ này thành một vòng tròn. Chỗ này tôi nhớ rõ là ở không xa nhà Hoàng Băng Tuyết. Quay đầu nhìn lại, nhà của Hoàng Băng Tuyết chỉ ở cách không đến hai mươi mét.
Sao có thể? Chúng tôi đã đi lâu như vậy mà chỉ đi được hơn mười mét?
“Quỷ dắt?” Tôi nói nhỏ. Đồng thời da đầu tôi tê dại. “Chỗ này đã từng có người chết không? Công nhân xây dựng cũng tính. Hoặc khi đào móng có thấy được hài cốt người gì đó không?”
“Em đừng khiến anh sợ, anh cũng vừa chuyển tới đây chưa được hai tháng.” Giọng anh ta bắt đầu run lên.
Tôi nghi hoặc, quỷ dắt thì cũng chỉ là một quỷ nhàm chán muốn đùa vui, thực thế cũng không gây thương tổn gì lớn. Mà trên người tôi có quỷ khí của Tổ Hàng, bình thường quỷ sẽ không chọc tới tôi. Như vậy đây là ai muốn trêu đùa tôi?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

