Sau khi vào phòng, mọi thứ giống như đã ngưng lại ở ngày hôm qua, ngay cả quần áo hay ánh mắt của chị Lý đều không có chút thay đổi nào.
Người bệnh như vậy thì ngay cả việc tắm rửa thay quần áo cho chị ấy cũng là một vấn đề rất nan giải.
Tổ Hàng vỗ vai tôi: “Ngây ra gì thế, đo sơn hướng bài bàn đi.”
Tôi vội vàng gật đầu, một thời gian không sờ vào la bàn nhưng tôi vẫn rất thuần thục, thật không uổng công trước kia ngày nào tôi cũng tập dùng la bàn.
Báo sơn hướng, khi làm bài bàn, Tổ Hàng đi tới mép giường, hỏi: “Rèm đâu?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

