Người cảnh sát trung niên lần nữa lại do dự một hồi mới nhận lấy cờ lê, đi vào trong nhà vệ sinh vặn van nước kia. Sau vài vòng, van nước bị mở ra, một chất lỏng màu sẫm chạy ra cùng với mùi tanh tưởi bốc lên.
Tôi suýt chút nữa đã nôn ngay tại đó, xoay người vội chạy ra ngoài. Khúc Thiên cũng đi theo tôi ra, chỉ là anh ta bình tĩnh hơn rất nhiều. Thấy tôi đang nôn khan ở ven đường, anh ta ngẩng đầu nhìn bầu trời đang chạng vạng, nói: “Tôi đã từng ngửi mùi thịt còn hôi thối hơn lần này, thậm chí còn phải nuốt từng miếng thịt thối rữa.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, anh ta đang mỉm cười, kia rõ ràng là gương mặt của Khúc Thiên nhưng tôi biết nói ra những lời này là Sầm Tổ Hàng. Rốt cuộc đã có những chuyện gì xảy ra với anh ta?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)