“Chúng ta về Nghênh Phong viện đi.” Thấy cô đi ra, Tống Gia Ngôn vội vàng buông sách trong tay xuống.
Đỗ Hạ gật đầu tỏ vẻ đồng ý: “Đi thôi, vừa lúc tôi cũng phải về thay thuốc, miệng vết thương của tôi đã kết vảy rồi, thay thuốc một hai lần nữa hẳn sẽ khỏi.”
Trở lại Nghênh Phong viện, Đỗ Hạ về phòng bôi thuốc, Tống Gia Ngôn liền bưng cái ghế dựa ngồi ngắm đồng hồ quả lắc, thưởng thức thành quả của hắn.
Lúc Đỗ Hạ đi bôi thuốc đã thấy hắn ngồi trước đồng hồ quả lắc, chờ cô quay lại, Tống Gia Ngôn vẫn vẫn duy trì tư thế như lúc cô rời đi, đôi mắt thẳng tắp nhìn kim giây trong đồ hồ chuyển động.
Đỗ Hạ đi đến ngồi xổm xuống cạnh hắn, vẻ mặt khó hiểu hỏi: “Nhìn cái này đẹp thế cơ à?”
Tống Gia Ngôn không chút do dự: “Đẹp, cô nói xem vì sao chiếc đồng hồ này có thể tự chuyển động, lại còn có có thể chuyển động liên tục trong cùng một khoảng thời gian.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)