Nghĩ tâm tình Tống Gia Ngôn hiện tại có lẽ giống mình đêm trước, Đỗ Hạ do dự một lát, vẫn lên tiếng an ủi: “Anh cũng đừng nghĩ quá nhiều, nói không chừng đợi lát nữa ngủ một giấc, anh liền xuyên trở về.”
Tống Gia Ngôn nhìn chằm chằm đèn điện trên trần nhà, có chút xuất thần trả lời: “Hy vọng như thế đi.”
Tính cách Tống Gia Ngôn nội liễm, Đỗ Hạ cũng không phải người biết an ủi, trong khoảng thời gian ngắn không khí trong phòng có chút mê mang.
Cuối cùng vẫn là Đỗ Hạ hồi thần lại; “Thời gian cũng không còn sớm, tôi sang phòng cách vách ngủ, nếu anh cảm thấy nhàm chán, tôi để lại di động cho anh, bên trong tôi sẽ bật TV, nếu anh không ngủ được thì cũng có cái giết thời gian.”
Tống Gia Ngôn hơi hơi gật đầu, trong lòng cũng xác thật cần bình tĩnh lại một chút.
Đỗ Hạ lấy di động từ rương hành lý ra, hướng dẫn qua Tống Gia Ngôn cách sử dụng, xong liền đứng dậy đi cách vách.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)