Đỗ Hạ ký tên của mình xuống giấy cầm đồ, cất kim nguyên bảocất vào ba lô.
Bạc hóa hai bên thoả thuận xong, chưởng quầy cẩn thận thu hồi đồng hồ, Đỗ Hạ cõng ba lô liền đi ra ngoài.
“Vị cô nương này, về sau nếu cô còn thứ tốt như vậy, nhất định phải nhớ tới tiệm chúng tôi nhé, tôi nhất định sẽ không để cô nương chịu thiệt, không lo bị thua thiệt.”
Lời chưởng quầy nói Đỗ Hạ căn bản không tin, người ta mở cửa làm buôn bán, khẳng định muốn kiếm tiền, không có chuyện cô không bị thiệt.
Bất quá loại giao dịch như thế này, vốn dĩ chú ý ngươi tình ta nguyện, giá bán đồng hồ làm cô thập phần vừa lòng, còn chuyện chưởng quầy có thể bán lại cao bao nhiên, cũng không quan hệ gì tới cô.
Kể cả người ta có thể bán được mấy trăm, hơn một ngàn lượng hoàng kim, cũng là do người ta có năng lực này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)