Tôi cười cười, tỏ ra tự giễu, khom lưng cúi chào.
Tôi nghĩ, có lẽ nhiều người đã cho rằng bài hát này tôi hát sai nhịp rồi, dù sao, cảm xúc của tôi khi hát bài này và bản gốc khác nhau rất nhiều, đúng là có một vài nốt bị lệch nhịp.
Tuy nhiên, khi tôi còn đang bận thu dọn lại cảm xúc của mình, dự định lùi xuống sân khấu thì một vài tiếng vỗ tay thưa thớt vang lên.
Tôi dừng lại, lại cúi người thêm một lần nữa vì những tiếng vỗ tay không nhiều này.
Chính vào lúc tôi khom lưng 90 độ, bỗng nhiên, sự nhiệt tình của cả hội trường như được đánh thức, tiếng vỗ tay như vang sấm dội.
Một chàng trai dường như dùng sức chạy với vận tốc 100 mét nước rút lao về phía tôi, đặt vào tay tôi một bó hoa hồng đỏ to. Hoa hồng còn rất tươi, trên cánh hoa và lá vẫn còn đọng lại vài giọt nước lóng lánh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



