"Mắc mớ gì tới cậu?" Trưởng phòng phản bác: "Cậu đố kỵ à?"
"Tôi đố kỵ cậu ta?" Cô ta cười, khinh miệt nhìn tôi: "Tôi đường đường là hạng nhất, sẽ đố kỵ một người khó khắn lắm mới vào được vòng sau sao?"
Khí thế của trưởng phòng bỗng yếu xìu, thi ca hát quan trọng nhất vẫn là giọng hát, giọng hát của đối phương đúng là nghiền ép tôi.
"Vậy cậu tới làm gì?" Trưởng phòng vẫn không chịu thua.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



