Càng đi về phía trước, quả nhiên có người đang điên cuồng vẫy gọi chúng tôi, quả thật là vị trí tốt.
Không những ở hàng phía trước mà còn là vị trí trung tâm, mấy nam sinh cầm banner và light stick lắc lắc về phía chúng tôi, tôi tập trung nhìn vào, tôi cũng từng thấy mấy cái banner đó rồi, trên đó viết Khương Kha Tất Thắng, là đội trưởng tự sáng chế ra. Còn có một số cái khác, bên trên có hình của tôi, chữ thì càng đơn giản, chỉ có một chữ Kha.
Quá lố! Tôi nhỏ giọng nói, tận lực giảm bớt sự tồn tại của mình, đi về hướng kia. Qủa nhiên có 6 chỗ trống giữa các nam sinh.
“Cậu biết cái gì? Cái này gọi là khí thế!” Đội trưởng quay đầu, dùng thái độ tiếc nuối rèn sắt không thành thép nói với tôi, “Lát nữa, nhờ vào khí thế của chúng tớ, các giáo viên cũng sẽ cho chúng ta thêm vài điểm!”
Tôi chỉ có thể gật đầu, tự nhủ, đội trưởng cũng là có ý tốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



