Đúng vậy, anh không thể cho tôi hôn nhân.
Tôi đây là hiểu rõ nên mới hỏi, tự mình tìm tai vạ!
“Thật có lỗi...” Người mở miệng chính là tôi, “Em không có ý kia... Em chỉ thuận theo câu nói kia của anh thôi, anh đừng suy nghĩ nhiều… Em sẽ không nghĩ những chuyện không thể xảy ra. Chúng ta như bây giờ đã rất tốt rồi… Thật, em rất thỏa mãn…”
“Lại ăn miếng xương đi!” Tôi kẹp một khối bỏ vào trong chén của anh, “Anh ăn nhiều chút đi... Chúng ta vốn rất ít gặp mặt, anh đừng như vậy, em sẽ đau lòng…”
Ông chủ Trác hầu như bất đắc dĩ nhìn tôi, thở dài một hơi, cầm lấy đũa một lần nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



