Nói xong câu cuối cùng tôi không nói nữa chỉ đợi anh ta nói.
Tôi đã đợi rất lâu, lâu tới mức tôi tưởng rằng mình đã đoán sai, nhưng cuối cùng thì cậu ta cũng lên tiếng: “Cô rất thông minh, thông minh hơn tôi tưởng, chẳng trách lão ấy thích cô như vậy.”
Lần này là âm tự nhiên, đúng là giọng của Trác Hàng.
Tôi cảm thấy rất không thoải mái vì hai từ “Lão ấy”, tôi rất muốn nói cậu ta làm thế này là không đúng, nhưng tôi cũng rất rõ, tôi càng nói giúp cho anh Trác thì càng làm cho cậu ta nổi điên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



