Nước mắt tôi không kìm được nữa, “tí tách” rơi xuống từ viền mắt.
Tôi không muốn anh nhìn thấy, nhanh chóng sà vào lòng anh, hai tay ôm chặt lấy cổ anh, úp mặt vào lồng ngực anh.
“Sao thế? chẳng phải em muốn học khiêu vũ sao?” Anh hỏi.
“Không học nữa. Em chưa từng nói muốn học, là anh đưa tay ra với em.” Tôi cố hết sức khống chế nước mắt không ngừng chảy ra, tôi cố hết sức để giọng nói mình nghe bình thường.
Tôi cảm thấy hai cánh tay anh ôm tôi càng chặt hơn, một bàn tay chậm rãi trượt lên trên, ôm cả lưng tôi vào lòng anh.
Hai người chúng tôi chậm trãi lắc lư theo nhịp nhạc trong phòng khách.
“Tiểu Như...” Mãi lâu sau, anh mở miệng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



