Tôi vẫn còn nhớ như in buổi tối hôm đó, khi trở về nhà, khoảnh khắc mở cửa ra, ánh đén ấm áp chiếu vào tôi, tôi đột nhiên rơi đẫm lệ.
“Tại sao lại khóc?” Anh Trác có chút ngạc nhiên, ôm tôi vào lòng.
“ Có người bắt nạt em sao? Không phải là em tham gia bữa tiệc của bộ kế hoạch sao?”
“ Chẳng có ai bắt nạt em cả” Tôi sụt sịt mũi, có chút ngại ngùng “ Chỉ là em cảm động”.
“Cảm động gì vậy” Giọng nói ấm áp, vui vẻ của anh Trác, tay anh đặt trên lưng tôi và vỗ nhẹ nhàng.
“ Có người ở nhà đợi em, em cảm động quá!” Tôi vừa nói vừa quay người lại đổi đôi dép, thật là mất mặt quá mà!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



