Đêm hôm đó tất nhiên là không ăn khuya, tôi ngồi ở ghế phụ, anh lái xe, xe hòa vào trong dòng xe cộ ở thành phố.
Tôi chỉ đường cho anh: Chỗ này là trường trung học của em, chỗ này là công viên, chỗ này là nhà máy rượu nào đó, bên kia có quảng trường, bên kia có một con sông, mùa xuân hàng năm có rất nhiều người đến thả diều ở đó...
Anh im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng hỏi tôi mấy vấn đề: Thành tích hồi cấp ba của em tốt không? Có bao nhiêu người con trai theo đuổi em? Có phải nhận được rất nhiều thư tình không? Em có chơi thả diều không?
"Em..." Tay tôi chống vào thành cửa sổ xe, đầu ngón tay đặt ở huyệt thái dương: "Chắc là... rất nhiều người thích em."
"Tại sao lại nói vậy? Con trai có thích em không mà em cũng không biết sao?" Anh Trác cười nhìn liếc qua tôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



