"Thần giữ của của anh, sáng sớm ngày mai chúng ta lên đường ngay!" Anh Trác cười nhắc tôi, ý nói là, cần gì phải đặc biệt cất tiền vào đầu giường.
"Đây là kho bạc nhỏ bé của nhà chúng ta!" Tôi khoái trá nói, "Tiền đưa cho bố, em đã chuẩn bị xong lâu rồi, cũng đã cất gọn trong túi xách."
"Hiếm khi thấy em tích cực tiêu tiền như vậy." Anh cười.
"Thứ mua không giống nhau, thứ em mua là bảo bối quan trọng nhất anh Trác nhà chúng ta đấy." Tôi mặt dày tự dát vàng lên mặt mình.
Anh cười rồi phụ hoạ thêm sau lời của tôi: "Đúng là bảo bối quan trọng nhất."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



