Trong mắt tôi là khuôn mặt của Trác Hàng đang phóng to lên, làm tôi sợ đến nỗi lùi lại vài bước.
Tôi sượt qua môi cậu, hơi thở của cậu phả lên mặt tôi...
Tôi có nằm mơ cũng không ngờ cậu sẽ làm như vậy, trái tim tôi trong một khắc này tựa như đã ngừng đập, sau đó lại nhảy thình thịch lên.
Tôi nhìn cậu, trong lòng phẫn nộ liền quay người đi.
"Xin lỗi!" Giọng nói của cậu truyền đến từ phía sau.
Tôi nửa câu cũng chẳng muốn nói, chân không những dừng lại mà còn tăng tốc chạy nhanh hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



