Bị hỏi một cậu như thế thì dù là ai cũng không dám nói "không thể" được.
Vì thế mấy cô gái chung phòng với tôi một là gật đầu nói "Có thể", một là nâng ly lên chúc Trác Hàng may mắn, mã đáo thành công.
Trác Hàng rất vui nên lại uống thêm mấy ly nữa, rồi cậu bỗng quay đầu lại hỏi tôi: "Khương Kha, cô cảm thấy thế nào?"
Tôi đang định lắc đầu thì cậu bỗng nhắm mắt lại: "Đừng nói nữa, tôi biết đáp án rồi."
Nhìn thấy vẻ mặt này thì tôi tựa hồ cũng cảm nhận được nỗi đau thương của cậu, trái tim tôi tựa như bị người ta bóp một cái, bỗng có chút đau nhói, cũng có chút tự trách.
Đối với Trác Hàng thì tôi không nên nói chuyện cùng cậu, cũng không nên ăn cơm với cậu!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



