Ở bộ phận của tôi, Chung Giai được xem như là cốt cán.
Ngày cô ấy từ chức, có rất nhiều người hỏi cô tại sao, cô ấy chỉ cười mà nói với chúng tôi rằng cô ấy muốn đổi nơi khác, có một công ty đang mời cô ấy về làm, trả lương cao gấp đôi.
Cô còn nói, nếu ngày sau chúng tôi muốn nhảy việc thì có thể đến tìm cô ấy.
Mọi người đều cười, nói: “Cô nhớ lấy lời cô vừa nói nhé, sau này chúng tôi đến tìm cô cô lại nói là không quen đó nha.”
Ngày cô ấy rời đi, không khí vui mừng, rộn ràng, nhưng tôi nhìn rất rõ cô ấy rũ mi mắt. Phấn trang điểm dày cộp cũng không thể che đi được. Tôi nghĩ những người khác cũng thấy như vậy.
Cô ấy rời đi, nói là từ chức không bằng nói là bị sa thải.
Cô từ chức trước đó mấy ngày, trưởng phòng có gọi cô ấy lại nói chuyện, cô cũng tìm gặp trưởng phòng mấy lần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



