“Không dám.” Tôi liếc mắt nhìn anh ta, đầu còn chưa nghĩ gì thì cơ thể đã phản xạ lùi xa anh ta một bước rồi.
“Cô rõ ràng vẫn còn đang giận!” Anh ta dừng lại rồi nói tiếp, “Thái độ trước đây của tôi với cô không tốt, tôi có thể xin lỗi.”
“Không cần.” Tôi nói, “Sau này anh bớt nhằm vào tôi, thì tôi đã tạ ơn trời đất lắm rồi.”
“Xin lỗi.” Anh ta đột nhiên nói.
Tôi cũng không nói không sao, tôi vốn chẳng phải người rộng lượng gì.
Chỉ 10 phút sau tài xế đã đến rồi, tôi vẫn ngồi ghế sau như cũ, còn anh ta thì ngồi ghế phụ lái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



