“Có lẽ Khương Kha không biết tôi, chỉ có tôi biết cô ấy thôi.” Người đàn ông trẻ tuổi vừa nói vừa bước đến, “Tôi từng nghe cậu hát bài “Chiếc lá”, trong hội trường của trường, chúng ta là bạn cùng trường.”
“Ồ, Khương Kha hát hay không?” Chung Giai cười tươi hơn, một tay kéo vai tôi, rất thân mật, “Chị cũng thích hát, hôm nào mời em đi karaoke.”
Chung Giai vừa dứt lời, một đám người trong phòng làm việc hô lên “người nghe cũng có phần”, Chung Giai mỉm cười: “Chúng ta đi tìm trưởng phòng của các cô cậu và trưởng phòng của chúng tôi mời khách.”
“Được đó, được đó, câu này phải để chị Giai nói, chị nói thì hai trưởng phòng chắc chắn đồng ý.” Mọi người lại bắt đầu ồ lên.
“Tôi sẽ cố gắng hết sức.” Chung Giai đáp.
“Tôi tên Vu Hàng, cũng là sinh viên năm tư, mới đến thực tập.” người đàn ông trẻ nói rồi giơ tay ra trong trạng thái bắt tay chào hỏi chính thức.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



