Trạm xe buýt ở huyện khác với ở thị trấn, không có bến xe chuyên biệt mà chỉ là xe buýt đến chỗ dừng để đón khách, cũng chính là một góc đường hơi rộng một chút.
Tôi ngồi trên rương hành lý, tựa đầu và bả vai vào cột đèn đường. Đèn lúc này vẫn sáng, nhưng dưới màn sương mù dày chỉ thấy lờ mờ. Tôi vừa đói vừa lạnh vừa khát, ôm lấy hai cánh tay mình, nhắm mắt nghỉ ngơi. Đến khi trời hưng hửng sáng, tôi nghe thấy tiếng người chờ xe cũng nhiều hơn.
Ngày này mỗi năm, ở huyện có rất nhiều người muốn lên thị trấn, phần lớn là người trong huyện nên có khá nhiều người quen. Tôi không muốn trò chuyện với ai nên vẫn cứ nhắm mắt giả vờ đang ngủ. Song, trên đời này làm gì có chuyện theo ý muốn như thế?
Có người nhiệt tình, hoặc cũng có thể do họ hiếu kỳ, tóm lại là có người gọi: “Khương Kha, Khương Kha!” Không chỉ gọi mà đối phương còn dùng tay vỗ vào bả vai tôi.
Giọng nói quen thuộc quá! Tôi mở mắt ra, thì ra là dì Trương hàng xóm lúc tôi còn ở nhà ngang.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



