Khoảnh khắc đó, tôi chỉ có một cảm giác, bà ta biết tôi có tiền, hơn nữa còn biết tôi có ba triệu.
“Rất xin lỗi, tôi thật sự không có nhiều tiền thế.” Tôi nhìn bà ta, cố tỏ ra thản nhiên.
Nếu như bà ta đã lục hành lý của tôi thì khó bảo đảm trong lúc tôi ngủ bà ta không lục túi quần túi áo của tôi.
Tôi cá bà ta không dám nói bà ta lục quần áo của tôi, dù sao bà ta cũng là người lớn trong nhà, việc này mà nói ra xấu hổ vô cùng.
Nhưng đáng tiếc, tôi đã đánh giá cao bà ta.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



