Tôi ừ một tiếng rồi xách hành lý cùng bao lớn bao nhỏ ra ngoài.
Không chỉ có cái áo lông dê tặng bố, khăn quàng cổ tặng dì Tống, mà còn có một ít đặc sản của thành phố A như thịt bò khô…
Lấy những thứ này ra xong, trong vali tôi chỉ còn một bộ quần áo dùng để tắm giặt hằng ngày.
“Chị, sao chị không mua quần áo mới cho em?” Em tôi hỏi.
Tôi ngẩn ra một ra một lúc, “Chẳng phải đã mua cho em một cái máy học ngoại ngữ rồi còn gì?”
“Nhưng đó là đồ dùng học tập mà!” Nó nói, “Chị mua cho mẹ em khăn quàng, mua cho bố áo mới, tại sao không có của em? Tết em đã có quần áo mới đâu?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



