Tôi lại thấy bố tôi nhìn sang, ánh mắt ông tia cái điện thoại của tôi, mấy người bạn chơi bài của ông cũng quay sang nhìn theo.
“Con nít con nôi, chơi điện thoại cái gì?” Tôi giả vờ thân thiết xoa đầu Khương An, “Cứ nghiên cứu cái máy học ngoại ngữ này đi, thứ này tốt lắm đấy, vừa nghe được tiếng Anh vừa chỉnh lại được phát âm của em đấy. Đợi đến khi tiếng Anh của em khá lên rồi sau này có thể thi vào trường đại học tốt, tìm được việc làm tốt! Bây giờ học tiếng anh tốt là có lợi lắm đấy!”
Đối với học sinh cấp hai mà nói việc thi đại học vẫn còn quá xa xôi, nó bĩu môi, vẫn muốn đòi tôi cái điện thoại.
Tôi nghe thấy mấy người ngồi bên bàn bài bắt đầu bàn tán, “Lão Khương, con gái ông ngoan thật đấy! Còn biết mua máy học ngoại ngữ cho em, cái món này không rẻ đâu!”
"Đúng thế, Khương Kha là sinh viên sau này Khương An nhà ông chắc chắn cũng sẽ trở thành sinh viên.”
“Nhà ông có phúc thật đấy!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



