Tất cả những gì lão giám đốc Thời đó nói đều chứng minh một điều rằng, trong mắt ông ta, tôi chỉ là một món hàng hóa.
Khương Kha tôi chỉ là kẻ bần hàn, dù muốn đi với những kẻ có tiền nhưng cũng không muốn chủ động đến trước mặt họ để bị họ sỉ nhục.
Một người, khi mà cô ấy không coi bản thân mình là con người, thì bất luận người khác có sỉ nhục, chà đạp như thế nào đi chăng nữa, cô ấy cũng đều có thể chịu đựng, nhưng một khi cảm nhận được sự thương hại từ người khác thì cũng không muốn phải nhẫn nại thêm nữa.
Tôi chính là người như vậy, Trác Nguy đem lại cho tôi rất nhiều thứ, trong đó có một thứ giống như là tình yêu, tôi không muốn đánh mất đi trải nghiệm ngọt ngào ấy.
Lúc tôi rời khỏi quán rượu, tâm trạng cảm thấy rất thoải mái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



