Người phụ nữ kia sững sờ mấy giây, sau đó lại cười: “À, vậy sao, vậy lát tôi gọi lại cho anh ấy vậy.”
Trần Y dừng lại, lơ đãng liếc mắt về phía phòng khách. Anh chống tay lên tay vịn sô pha, trên người mặc một chiếc áo len màu đen, đúng lúc cũng ngước mắt qua đây, bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt anh hơi chớp chớp.
Ánh mắt dừng lại trên cổ tay cô.
Anh phát hiện cô đang nghe điện thoại của mình.
Trái tim của Trần Y đập thình thịch, cô vội vàng nói với người phụ nữ ở đầu bên kia: “Vậy đi, lát nữa gọi lại.”
Sau đó, cô cúp điện thoại. Sau khi ấn tắt màn hình, cô lại vội vàng trở về phòng khách, đặt điện thoại lên trên bàn trà. Lâm Tiếu Nhi nắm một đống hạt dưa, nhìn cô chăm chú.
Một lúc sau, bà than nhẹ một tiếng: “Con sợ nó làm cái gì?”
Trần Y cười cười, nhìn về phía Lâm Tiếu Nhi: “Mẹ, con đi tắm đây. Con đi dạo phố với mẹ con cả chiều nên hơi mệt.”
Lâm Tiếu Nhi bỏ đống hạt dưa xuống, cầm điện thoại của Văn Trạch Tân lên, mở ra mở vào không thể nào mở được mật mã, bà trầm mặt nói: “Là cuộc gọi của một người phụ nữ đúng không?”
Trần Y: “Mẹ.”
Lâm Tiếu Nhi lại đặt điện thoại xuống, nhìn khuôn mặt bất lực của Trần Y, bà vẫy vẫy tay: “Thôi, con đi nghỉ đi.”
“Cảm ơn mẹ.”
Trần Y cầm lấy áo khoác trên mắc, đi lên lầu. Lúc đi ngang qua phòng khách nhỏ, cô không nhìn người đàn ông kia nữa, là không muốn nhìn và cũng không dám nhìn. Phòng ngủ chính của Văn Trạch Tân ở trên tầng ba. Trước khi gả qua đây, Văn Trạch Tân đã mang cho cô chút quần áo qua đây. Cô lấy đồ ngủ, sau đó đi tắm.
Tối muộn Văn Trạch Tân cùng với ba Văn đứng ở cửa tiễn chú nhỏ lên xe rời đi. Ba Văn không thức nổi nữa, vỗ vỗ vai anh: “Ba đi ngủ đây.”
“Vâng.”
Một tay Văn Trạch Tân đút trong túi, tiện tay dúi điếu thuốc lá đã hút được một nửa vào trong gạt tàn, quay người đi tới bàn trà, cúi người cầm lấy cái điện thoại màu đen kia. Sau khi mở màn hình điền mật khẩu, ngón tay của anh nhấp vào. Trong nhật ký cuộc gọi thực sự đã có một cuộc gọi mà Trần Y nghe máy. Khóe môi của anh có hơi căng thẳng, trong ánh mắt lại không chất chứa bất cứ tâm tình gì.
Đúng lúc này, điện thoại lại một lần nữa vang lên.
Văn Trạch Tân ngồi trên ghế sô pha, đầu ngón tay trêu đùa mấy bông hoa trang trí trên bàn trà, nghe điện thoại.
Giọng người phụ nữ quyến rũ có hơi nghi ngờ từ phía đầu dây bên kia vang lên: “Trạch Tân?”
“Nói đi.” Giọng nói của anh nhẹ nhàng, trò chuyện cả một buổi tối rồi, không khỏi có chút mệt mỏi.
“Buổi chiều anh có đánh rơi một cái bật lửa ở quán cà phê, em muốn hỏi anh, ngày mai em mang nó trả cho anh có được không?”
Văn Trạch Tân năm lấy bông hoa kia, nhàn nhạt cười nói: “Bật lửa? Buổi chiều tôi nào có hút thuốc đâu.”
Người phụ nữ kia sững sờ.
Một chút tâm cơ bé tí đã bị lộ tẩy, cô ta chậc một tiếng: “Được rồi, em muốn hẹn anh ra ngoài, bây giờ anh có ra ngoài được không?”
Văn Trạch Tân dựa vào phía sau, đôi chân dài gác lên bàn trà, nói: “Không ra ngoài nữa, tôi hỏi cô, tối nay vợ tôi có hỏi gì cô không?”
Người phụ nữ kia lại sững sờ, nữa giây sau, cô ta cười: “Không có, cô ấy bảo em gọi lại cho anh sau, chỉ nói là anh đang bận. Anh tìm được một người vợ tốt thật đấy.”
Văn Trạch Tân khẽ cười, đầu ngón tay gãi nhẹ lông mày: “Ừ.”
Sau đó, anh cúp điện thoại.
Anh ngồi ở phòng khách một lúc nữa, sau đó mới lên lầu. Nhiệt độ trong phòng cao hơn nhiệt độ bên ngoài một tí, anh cởi áo len, cầm đồ ngủ đi tắm.
Lúc tắm xong, cả người đầy nước, cầm khăn lau qua, sau đó treo khen lông lên, dùng tay vén chăn.
Hai tay Trần Y đặt trên bụng, đã ngủ rất say, cô vô thức đưa tay kéo chăn. Văn Trạch Tân đã nằm lên giường, nhẹ nhàng ôm mặt của cô qua phía anh, đôi môi mỏng hôn nhẹ lên cổ cô.
Trần Y ngay lập tức tỉnh táo vài phần, cô mở mắt quay đầu khi ánh mắt chạm phải đôi mắt đào hoa của người đàn ông. Giữa ánh sáng mập mờ, khuôn mặt anh mang theo nụ cười, cực kỳ ấm áp. Trần Y há miệng, muốn nói gì đó.
Bàn tay Văn Trạch Tân bịt kít môi cô: “Ưm…”
Sau đó, khuôn mặt của Trần Y ửng hồng. Đầu ngón tay mảnh khảnh đặt trên vai của anh, ngửa cổ. Trong lúc không tỉnh táo, hai cánh tay của cô nâng lên, ôm chặt lấy cổ anh.
“Trạch Tân.”
Giọng nói của người đàn ông mang theo ý cười, nhẹ nhàng cất giọng bên tai cô: “Ừ, lần sau đừng nghe điện thoại của tôi, nhé?”
Cánh tay của Trần Y đặt trên cổ anh hơi thả lỏng, cô nhìn anh. Người đàn ông khẽ cười, kéo lấy chân của cô, trầm giọng nói: “Nhưng tối hôm nay, em làm rất tốt.”
Rất thành thật.
Anh rất thích.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)