Liêu Tịch quát: “Trần Ương!”
Trần Ương: “Chẳng lẽ không phải chắc?”
“Ban đầu anh rể liên hôn với nhà chúng ta vì cái gì, trong lòng mọi người đều biết. Chỉ cần có thể cứu được nhà họ Trần, chị, chị đừng có mà làm loạn lên nhé.”
Cổ họng của Trần Y khô khốc. Cô ấn chìa khóa xe xuống mấy lần, mở cửa xe, đỡ Liêu Tịch lên xe, quay đầu nhìn Trần Ương. Bước chân Trần Ương khựng lại, ngẩng cao mặt nói: “Sao nào?”
Trần Y hạ mắt: “Lên xe đi.”
Trần Ương bĩu môi, thật thà chui vào trong xe. Liêu Tịch nhìn cháu gái một cái, lại nhìn cô con gái đang trần mặc, vừa không dám dạy dỗ cháu gái, lại không biết nên an ủi con gái thế nào.
Trần Y đứng ngoài xe mấy giây, sau đó đi về phía vị trí lái xe, khởi động xe.
Đưa Liêu Tịch và Trần Ương về nhà, Trần Y quay đầu xe, lái xe về phía căn nhà mới nằm ở trung tâm thành phố. Tết nhất nên người giúp việc cũng đã nghỉ tết, Trần Y đặt chìa khóa và túi xuống, dựa trên tay vịn của ghế sô pha, khoanh chân ngồi đó, cầm lấy điều khiển từ xa tùy ý ấn.
Điện thoại trong túi xách vang lên.
Trần Y bỏ điều khiển từ xa xuống, cúi người lấy điện thoại ra. Nhìn thấy người gọi tới, cô ngỡ ngàng mấy giây, sau đó đầu ngón tay nhanh chóng ấn vào phím nghe, chấp nhận cuộc gọi xong cô cũng không lên tiếng.
Đầu bên kia, giọng nói dễ nghe của Văn Trạch Tân truyền tới: “Buổi tối về nhà lớn ăn cơm, tôi tới đón em hay là em tự tới đây?”
Giọng nói của anh rất dễ nghe, có chút trầm trầm, nhưng ngữ khí lại nhẹ như bay, lại có chút cảm giác thờ ơ.
Trần Y trầm mặc mấy giây: “Em tự mình đi, anh cứ bận việc của anh đi.”
“6 giờ bắt đầu ăn, đừng tới muộn.” Văn Trạch Tân nói xong thì ngắt luôn điện thoại. Trần Y nhìn màn hình một hồi rồi mới bỏ xuống. Thực tế anh làm gì có nói cho cô nghe anh ra ngoài làm gì, vốn dĩ không có.
Tối qua anh với chú nhỏ nhà họ Văn ra ngoài xã giao, lúc trở về lại vào thư phòng xử lý văn kiện, không vào phòng ngủ. Ăn trưa xong, anh lại đi ra ngoài, lúc gặp lại gì là ở ngoài quán cà phê kia.
Ở cùng với mấy người phụ nữ.
Trần Y dựa vào tay vịn ghế sô pha, tiếp tục xem tivi.
Khoảng tầm bốn rưỡi, cô lên gác tắm một cái, thay một bộ váy màu đỏ cùng áo khoác ngày màu đen, xỏ giày cao gót rồi ra khỏi cửa. Mùa đông năm nay ở Kinh Đô thực sự rất lạnh.
Trần Y khởi động xe, lái đi.
Mấy năm nay nhà họ Trần quá lụi bại, nhà lớn vẫn mãi chưa chuyển sang chỗ khác, vẫn ở trong khi biệt thự nhốn nháo Tây Dương kia. Nhà lớn của nhà họ Văn sớm đã chuyển vào một khu yên tĩnh giữa lòng thành phố, hoàn cảnh xung quanh cùng vườn tược quy hoạch rất tốt, lại đúng vào dịp tết. Trang trí thì đúng đỉnh của chóp rồi, tết đến lại đúng dịp cả gia đình đoàn viên, trong tiểu khu có rất nhiều rất nhiều xe, còn có không ít mấy chiếc xe siêu đắt tiền xếp thành một hàng.
Trần Y từ từ chạy xe tới cửa nhà họ Văn.
Trong hậu viện còn có một phòng xem phim, cửa khép hờ, người giúp việc quét dọn cười cười gật đầu. Trần Y bước lên bậc thang, đẩy cửa phòng xem phim. Trong phòng xem phim, Văn Trạch Tân đang dựa lên tay vịn ghế sô pha, chơi khối rubik trong tay, bên cạnh còn có một đĩa hạt cười. Trần Y hơi ngơ ra, Văn Trạch Tân nghe thấy động tĩnh thì ngước nhìn: “Vào đi.”
Trần Y đi vào trong.
Cửa phòng xem phim theo tính đàn hồi mà đóng lại một lần nữa.
Cô đặt cái khăn quàng cổ đã gỡ ra trên ghế sô pha, vừa nhìn màn hình một cái thì cánh tay đã bị Văn Trạch Tay nắm lấy. Một giây sau, cô đã ngồi lên đùi anh.
Văn Trạch Tân ôm eo cô, cười nói: “Buổi chiều đi dạo phố à?”
Trần Y rủ mắt. Lọt vào trong mắt cô là lồng ngực trắng bệch của đàn ông cùng màu đỏ của chiếc áo sơ mi trên người anh, khiến cho làn da của anh càng thêm trắng. Trần Y nuốt những lời thừa thãi còn sót lại trong cổ họng: “Ừ.”
Văn Trạch Tân đặt khối rubik xuống, vươn vai một cái, đưa hạt cười cho cô: “Bóc mấy cái cho tôi ăn.”
Trần Y nhận lấy, đặt trên tay vịn ở bên cạnh, cúi đầu bắt đầu bóc. Văn Trạch Tân ôm eo cô, nhìn cô mấy lần, một tay khác thì cầm điện thoại, tiếng tin nhắn tinh tinh tinh ập tới.
Trần Y hơi liếc mắt nhìn tới.
Trong lúc hấp tấp nhìn thấy một mẩu tin nhắn.
“Nhị thiếu, anh kết hôn rồi thì em phải làm sao bây giờ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)