“Hừ!” Nam Cung Dạ khinh miệt hừ một hơi khí lạnh: "Kim chủ kiểu này, cô có hài lòng?”
“Đương nhiên hài lòng.” Lãnh Nhược Băng cong môi ưu nhã. Chỉ có cô mới biết trong lòng cô có một lưỡi đao, rất muốn rạch mặt người đàn ông này.
Cũng chỉ có Nam Cung Dạ biết rằng anh muốn mở tung lớp vỏ của người phụ nữ này để xem lòng cô như thế nào.
Sau một lúc giằng co, môi Lãnh Nhược Băng hơi mím lại, trầm mặc một lát, sau đó nâng mắt lên: "Ngài Nam Cung, tôi muốn báo cáo thiết kế của tôi với anh, tôi đã...”
“Đây không phải là nơi để nói về công việc!” Nam Cung Dạ lạnh lùng ngắt lời cô, anh dùng ánh mắt nói cho cô biết cô nên làm gì tiếp theo.
Thông minh như Lãnh Nhược Băng tự nhiên hiểu, anh muốn cô, sau nửa tháng xa cách anh có nhu cầu.
Vì vậy, cô tự cười giễu cợt: "Đúng vậy, đây không phải là nơi nói chuyện công việc mà là nơi tôi cung cấp dịch vụ cho kim chủ.”
“Rất tốt.” Nam Cung Dạ đưa tay nắm cằm của cô, nhẹ nhàng nâng lên: "Vậy thì để tôi xem trình độ phục vụ của cô có tiến bộ không.”
Sau đó Nam Cung Dạ hôn cô, bá đạo, lạnh lùng, không thương hoa tiếc ngọc. Nói là hôn không bằng nói là đang phát tiết, phát tiết lửa giận vô căn cứ trong lòng anh.
Mặc dù cô đang nằm trong vòng tay anh nhưng anh biết lòng cô đang ở rất xa anh, trong lòng của cô chứa đựng những gì anh không cách nào biết được. Cô vẫn luôn trầm lặng, ưu nhã, anh không biết cô đang suy nghĩ gì, cho tới bây giờ vẫn không nhìn thấy rõ.
Điều này càng khiến anh khó chịu hơn.
Vì vậy anh ôm chặt lấy cô phát tiết một cách không dịu dàng cả về thể xác lẫn tình cảm.
Lãnh Nhược Băng từ đầu đến cuối đều tiếp nhận, dù đau đến đâu cô cũng sẽ không kêu lên, môi dưới vốn đã bị thương giờ lại bị cô cắn thêm một vết.
Khi mọi hành động ồn ào dừng lại, căn phòng tràn ngập hơi thở hoan ái, Lãnh Nhược Băng cuộn mình ở góc giường như một con nai bị thương, khuôn mặt nhỏ nhắn áp vào giường, hai mắt khẽ nhắm. Dù mệt nhưng cô không buồn ngủ.
Nam Cung Dạ dựa vào đầu giường, châm một điếu thuốc nhưng không hút mà để nó tự cháy.
Lửa trong người anh được phát tiết nhưng lửa trong lòng dường như càng ngày càng mạnh. Anh không giận vì Lãnh Nhược Băng mà giận chính mình. Tại sao lại muốn tức giận với một người phụ nữ. Cô không sai là anh sai, anh không nên có tình cảm. Cô làm tốt bổn phận của mình, là trong lòng anh tự vặn vẹo.
Nhận ra điều này anh rất cáu kỉnh, nhìn bóng lưng yếu ớt của cô, anh chợt thấy có chút áy náy. Nhưng cho dù áy náy anh cũng sẽ không nói ra, anh là Vương cao cao tại thượng, sẽ không bao giờ nói từ áy náy.
Một lúc lâu sau, anh cáu kỉnh rời khỏi giường đi vào phòng tắm.
Tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ quần áo sạch rồi rời khỏi phòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)