Nhưng anh không phải là một thằng nhóc ngốc nghếch, cũng không phải là một kẻ biến thái không kìm được dục hỏa, anh là một người đàn ông tao nhã, lạnh lùng, anh có khả năng tự kiềm chế cho nên anh khắc chế ham muốn bước tới ôm cô, ưu nhã đến gần rồi đứng sau lưng cô.
“Cô bán mạng làm việc như vậy tôi có phải nên nói gì không?” Giọng anh lạnh lùng, lãnh đạm, nghe không ra cảm xúc.
Lãnh Nhược Băng đang cầm bút vẽ trong tay bỗng dừng lại, cô đặt dụng cụ trong tay xuống, nhẹ nhàng đứng lên quay mặt về phía Nam Cung Dạ: “Chẳng lẽ ngài Nam Cung không thích nhân viên cố gắng làm việc sao?”
Lãnh Nhược Băng nhíu mày không nói gì, cô biết anh định làm gì tiếp theo. Cô không có quyền từ chối nên im lặng chấp nhận.
Quả nhiên đôi môi của người đàn ông đó nhanh chóng hạ xuống, đảo qua trên môi cô, tay anh cũng theo đó mà ôm chặt cô vào lòng.
Trong khoảnh khắc, khí chất nam tính mạnh mẽ của người đàn ông hòa cùng hương thơm êm dịu của rượu vang đỏ làm cô choáng ngợp.
Nam Cung Dạ hôn cô rất nghiêm túc, đã nếm trải vẻ đẹp của cô đêm qua, đêm nay càng thêm động tình. Anh chưa bao giờ biết rằng hôn môi của một người sẽ mang lại cảm giác say mê đến thế. Môi cô ẩm và mềm cứ như ăn thạch trong miệng vậy, thử rồi sẽ không ngừng được.
Anh không làm hài lòng hay nuông chiều một người phụ nữ, anh chỉ đang tận dụng cảm xúc của chính mình.
Mãi đến khi cả hai đều không thở nổi, anh mới miễn cưỡng buông cô ra, hơi thở có chút bất ổn. Đôi mắt sắc lạnh của anh phủ một lớp sương cảm xúc, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô cũng ửng hồng.
Anh đẹp trai quyến rũ, cô xinh đẹp ngọt ngào, tuy không có tình yêu nhưng môi chạm môi, da chạm da, thân xác trẻ trung sẽ khiến nhau sinh tình.
Sau một lúc nghỉ ngơi, anh lại hôn cô, tận hưởng những cảm xúc đẹp đẽ...
Hôm sau là một ngày nắng đẹp, nắng hắt bóng cây lốm đốm trên rèm cửa, trong mùa đông này dường như có một mùi ấm áp.
Lãnh Nhược Băng yếu ớt tỉnh lại, trong phòng sớm đã không có bóng dáng người đàn ông đó, hơi thở của anh vẫn còn đọng lại giữa ga trải giường.
Góc bàn vẫn để một tấm chi phiếu mới tinh.
Lúc nhìn thấy tấm chi phiếu, Lãnh Nhược Băng lại tự giễu cười. Tấm séc này rõ ràng nhắc nhở cô rằng tất cả những cảm giác tốt đẹp đêm qua đều là một cuộc giao dịch không thể đem ra ánh sáng, không có gì tốt để hoài niệm hoặc lưu luyến.
Sau đó cô lấy ra hai viên thuốc tránh thai từ trong túi xách, nuốt xuống, trong lòng ổn định hơn rất nhiều, hai viên thuốc này có thể ngăn chặn mọi rắc rối không đáng có giữa cô và anh.
Giữa bọn họ không có tình yêu, anh sẽ không bao giờ thích cô mà cô cũng sẽ không bao giờ đặt anh trong lòng, đương nhiên không thể sinh ra một sinh mệnh.
Điều chờ đợi cô ở phía trước là trả thù và còn liều mạng đi giành lấy tự do...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)