Sau đó Ôn Cát Hải sợ cô trốn ở Long Thành sẽ không an toàn nên đã bí mật liên lạc với một người bạn ở nước ngoài, người này chính là ba nuôi của cô sau này, Lãnh Nhạc. Lãnh Nhạc là một kiến trúc sư nổi tiếng ở Tây Lăng quốc, vì cùng chung chí hướng và quan điểm kiến trúc nên ông và ba cô đã trở thành hai người bạn tốt. Lãnh Nhạc cảm thấy thương tiếc cho bất hạnh mà gia đình cô phải gánh chịu vì vậy đã bí mật đưa cô đến Tây Lăng quốc, tận tâm truyền dạy kiến thức thiết kế kiến trúc cho cô.
Tuy nhiên, số phận của cô thật hẩm hiu, chỉ sau ba năm cuộc sống ổn định thì mọi chuyện lại thay đổi.
Năm cô mười bảy tuổi, Lãnh Nhạc đột nhiên bị bệnh nặng rồi sớm qua đời, bỏ lại cô bơ vơ một mình. Ở nơi đất khách quê người ấy, cô không có gì nên phải bỏ học bươn chải kiếm sống. Cô bưng bê, rửa bát, dọn gạch qua đường, giao hàng cho siêu thị, giao đồ ăn mang về cho nhà hàng.
Từ một cô gái mảnh mai trói gà không chặt để trở thành một sát thủ bóng đêm, cô đã phải trải qua quá trình huấn luyện ma quỷ không thể tưởng tượng được, phải chịu đựng những nỗi đau mà người bình thường không thể chịu được. Trong những năm qua, cô đã giết rất nhiều người cho thần điện, bàn tay đã nhuốm rất nhiều máu và trái tim cô đã đầy sương gió.
Nếu trong lòng cô vẫn còn tồn tại điểm yếu thì đó chính là nỗi nhớ ba. Từ khi còn nhỏ, ba cô đã hy vọng rằng cô có thể trở thành một kiến trúc sư xuất sắc và có một cuộc sống hạnh phúc và ổn định nhất. Vì vậy, trong suốt mười ba năm sống cùng ba, cô đã học được rất nhiều kiến thức thiết kế kiến trúc, sau này được Lăng Nhạc bồi dưỡng, tiêu chuẩn thiết kế của cô thực sự rất cao, điều mà cô rất tự tin.
Vài ngày trước, cô đã nói với thiếu chủ Tư Không Ngự của thần điện việc cô sẽ quay lại Long Thành để báo thù, Tư Không Ngự đã đồng ý nhưng yêu cầu cô quay trở lại Tây Lăng ngay sau khi báo thù, thần điện sẽ không cho cô bất kỳ sự giúp đỡ nào. Cô trịnh trọng hứa sẽ không bao giờ nuốt lời.
Cô biết Tư Không Ngự thích cô, có lẽ vì chút tình ý đó nên mới đồng ý yêu cầu của cô, thử hỏi người nào trong thần điện sẽ có cơ hội như vậy.
Tuy nhiên, Tư Không Ngự thích độc đoán, chuyên chế và ý muốn kiểm soát rất lớn mà thân phận và địa vị cách quá xa nên cô không dám tiếp nhận. Vì vậy, bất cứ khi nào Tư Không Ngự nhìn cô, cô sẽ tự nhiên tránh đi, tâm tĩnh như nước.
Thiếu gia Tây Lăng thật sự cao quý, hiện tại cô cũng không phải là người của Tây Lăng, cũng không cần phải nghĩ tới anh ta nữa đúng không?
Thật ra cô không muốn trở thành thiên sứ của Tây Lăng nữa, cô không bao giờ quên lời cha, muốn sống một cuộc sống hạnh phúc và ổn định nhất. Nhưng thần điện hùng mạnh như vậy, làm sao cô có thể được tự do?
Sau khi trả thù, cô muốn tìm kiếm một lối thoát tự do. Cô muốn làm theo mong muốn của ba và trở thành một kiến trúc sư xuất sắc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)