Cô hy vọng có thể đổi lấy sự thương tiếc của Lục Kiến Nghi, hết lần này tới lần khác Lục Kiến Nghi chính là tảng băng vạn năm, trên mặt không có một tia tình cảm.
Gạt cánh tay của cô ta ra, bị anh gạt bỏ, Hoa Mộng Lan lảo đảo, ngã xuống đất. Có cảm giác như bị dội một gáo nước lạnh, làm cho toàn thân cô lạnh lẽo, tay chân lạnh lẽo, nhiệt tình bị dập tắt ngay cả một chút khói cũng không còn.
Lục Kiều Sam chạy tới, đỡ cô dậy: “Kiến Nghi, Mộng Lan ngã xuống, sao không đỡ cô ấy đứng dậy.”
Lục Kiến Nghi căn bản cũng không muốn để ý tới cô ta, đi thẳng về phía Hoa Hiền Phương, cô ta chính là người gây họa.
“Ngu xuẩn, cô chạy đi đâu, đã trễ nửa tiếng, tôi nên trừng phạt cô như thế nào?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
