Tuy nhiên, cô không biết rằng đây chỉ là sự khởi đầu.
Lục Kiến Nghi nâng ly bên cạnh lên, uống một ngụm rượu sau đó chậm rãi dùng miệng mớm cho cô.
Cô không biết đây là rượu gì nhưng khi uống xong thân thể liền trở nên khó chịu, thật khó chịu.
Có một luồng hơi nóng không giải thích được quét qua toàn thân cô, mặc dù đang ngâm trong nước nhưng không giảm bớt được nhiệt độ.
Trong bụng dưới, từng luồng hơi nóng đang dâng trào, thân thể dường như bị móc rỗng, cần phải được lấp đầy.
Hệ thống phòng thủ của cô hoàn toàn tan rã, đầu óc mụ mị, ý thức mơ hồ, cả người tựa như biến thành một con vật ngây thơ, chỉ khát vọng có được những quan hệ nguyên thủy nhất của con người.
Lục Kiến Nghi vẫn luôn nhìn cô, nhìn cô liều mạng chống lại tác dụng của thuốc, nhìn cô từng chút từng chút rơi xuống, nhìn tất cả các tuyến phòng thủ của cô bị đánh bại, nhìn cô không cách nào phản kháng.
Anh cúi đầu, đôi môi mỏng dán vào tai cô: “Hoa Hiền Phương, cô có muốn không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


